Truyện ma ngắn Việt Nam kinh dị - Trừ Tà chap 2

Tác giả bánh Ú

Xem Lại chap 1 : tại đây 

“ Em uống sữa đi cho ấm người.”

Tôi cầm lấy ly sữa mà uống cạn ly nhìn Dương như muốn nghe câu trả lời của anh ấy.
Dương hiểu nên cũng nói:
“ Ừ thì anh nghe tiếng em hét với đồng thời anh cũng định vào để kiếm em sao mà lâu đến thế….”
Anh không nói gì mà quay mặt đi như không muốn nhắc lại truyện đó.
Tiếng chuông điện thoại reo lên.
Dương ra ngoài mà nghe điện thoại.
“ Ngươi phải ở lại đó đến khi nào con bé xuất viện thì mới được về…”
Tiếng sư phụ Cân nghiêm nghị mà nói với Dương khiến anh nhảy dựng.
“ Đâu có được…con phải về để học nốt cái linh phù thầy mới dậy cho con chứ…”
Lão sư phụ Cân hét lớn:
“ Ngươi mà về ta bẻ chân ngươi,..”
Ông Cân vui vẻ mà tắt điện thoại nhìn sang chỗ bà Ký mà nhẹ giọng:
“ Không có nó ở nhà rồi em ơi… ha…ha…ha….”
Vẻ mặt Dương lúc này méo mó.
Anh có thể cắt tóc cả ngày không nghỉ nhưng tối nếu anh không luyện vài tấm phù hay ôn lại một số phép thuật cơ bản thì anh không chịu nổi.
Dương thở dài nhưng chợt nhớ ra có bà cô nữ quỷ trong nhà wc nên cũng sẽ giúp anh đỡ bứt rứt.


Mẹ của Như cũng quay trở lại mang cái cạp lồng cơm cho Dương và nấu cháo cho con gái.
Nên anh ở lại ăn cơm cùng hai mẹ con.
Tuy anh là người lái xe đụng trúng con gái bà nhưng bà không trách anh vì anh có trách nhiệm với hành vi mình gây ra.
“ Nhà cháu gần đây không?”
Bà Ngà hỏi Dương.
Dương và bà trò chuyện rồi anh cũng xin phép ra về.
Mặc dù sư phụ không cho về nhà nhưng anh cũng phải tìm chỗ mà ngủ chứ . Không thể ngủ ở đây được.
Dương chào tôi rồi mang cặp đeo chéo rời đi.
Anh đến gần nhà vệ sinh chung của tầng này mà nhìn xung quanh mọi thứ sau đó bước vào mà dừng lại nơi chiếc gương treo trên tường.
Tay anh thuận tiện lấy ra tấm phù mà dán lên trên mặt gương.
Một thứ ánh sáng loé lên rồi ẩn trong mặt gương.
Ít lâu sau một khuôn mặt kinh dị áp sát vào mặt gương mà trợn mắt hằn lên những tia máu đỏ mà nhìn Dương.
Cái khuôn mặt ấy giận dữ mà nói:
“ Mày xem vào chuyện của tao….”
Dương cười nhếch mép, anh đáp:
“ Bà ở đây lâu chưa? Sao bà không đi đầu thai?”
Cái mặt quỷ trong gương cười lên hăng hắc mà cất giọng the thé:
“ Tao sẽ được làm người.”
Dương cười khẩy, anh hỏi:
“ Ai bảo là bà sẽ được làm người?”
Con quỷ trong gương cũng cười nhếch mép mà nhìn Dương.
“ Nếu tao giết được đủ 100 người thì ta sẽ gom đủ linh hồn của chúng nó mà được làm người…”
Dương nghe đến đây thì giật mình.
Từ lúc anh theo sư phụ đến giờ chưa từng nghe thấy con ác quỷ nào nói thu hồn phách để trở thành người như thế đâu.
Anh dò la:
“ Ai bảo với bà là thu đủ hồn của họ sẽ thành người?”
Bà cô ấy hừ một tiếng mà đáp:
“ Nít ranh… giờ thì tao sẽ giết mày…”
Bà ta định đi ra thì phát hiện mình không thể nào ra khỏi tấm gương được.
Bà cảm nhận được tấm phù bên trên mặt gương thì giận dữ:
“ Mày…mày là pháp sư. Tao làm gì mày cơ chứ….”
Dương mỉm cười, anh dựa lưng vào góc tường mà nhìn bà ta.
“ Phàm đã là pháp sư thì cần gì liên quan.
Pháp sư chúng tôi được tuyển chọn rồi tu luyện khổ cực để làm gì chứ?
Chính là để tiêu diệt những con quỷ như bà…”
Con quỷ nghe thấy vậy thì mặt mũi vặn vẹo, tan rữa mà hét lên một tiếng chói tai.
Rắc một tiếng, chiếc gương trong nhà vệ sinh vỡ vụn, linh phù cũng rớt xuống mà bị mảnh kính vùi lấp.
Một thân ảnh xuất hiện, mặc bộ đồ lao công, khuôn mặt tái nhợt. Hai con mắt to như muốn lồi ra ngoài.
Trên khắp cơ thể của bà ta bắt đầu nổi gân xanh, gân đỏ chằng chịt trông kinh dị.
Chiếc nón lá theo gió mà tung bay biến mất. Để lộ mái tóc dài xoã xuống đất mà bết dính vào với nhau.
Bà ta đưa tay mà lao đến phía của Dương.
Anh khẽ bấm pháp quyết từ đầu ngón tay, vận sức từ trong người truyền đến cánh tay dùng sức mà vỗ thẳng đỉnh đầu của bà ta.
Bà ta ngã xuống đất, cơ thể lung lay cực độ.
Có dấu hiệu hồn phách sắp bị hao mòn mà tan biến .
Không để cho Dương kịp làm gì, bà ta vội lao vào trong tấm gương thứ 2 mà ẩn mình trong đó.
Dương bình tĩnh, anh dán một lá bùa lên mặt gương rồi dùng hai ngón tay gõ nhẹ vào mặt gương.
Người đàn bà quỷ ấy lại xuất hiện nhưng cả người bà ta đã mờ nhạt đi dần.
“ Bà đã nghe lời ai mà thực hiện kế hoạch làm người?”
Bà ta biết không thể đánh thắng Dương. Nên mới vào trong gương để lẩn tránh .
Tuy con người không thể chui vào bên trong nhưng bà ta tin với sức mạnh của Dương thì hồn phách bà cũng sẽ bị lôi ra ngoài.
“ Cậu… cậu tha mạng cho tôi… đừng giết tôi….”
Dương nói lớn:
“ Thế bà có kể lại mọi chuyện hay không?”
Bà ta khóc lóc mà gật đầu lia lịa:
“ Có…. Tôi kể, tôi kể mà!”
“ Cách đây hơn 1 tháng.
Tôi đang còn lau dọn cái bồn rửa thì đột ngột đứt mạch máu não mà chết.
May mà có người phát hiện rồi hô hào mang xác tôi đi.
Con trai tôi đến nhận xác tôi về. Tôi bám theo áo nó để về nhà.
Nhưng giữa đường lại bị một nữ quỷ bắt đi.”
Bà ta dừng lại một chút rồi kể tiếp:
“ Cô ta rất xinh đẹp. Mặc một bộ y tá màu trắng bay trên không mà kéo Lê tôi đi. Làm tôi không về nhà được.
Cô ta đưa tôi đến tầng trên cùng đã bỏ hoang mà bệnh viện không dùng tới.
Để tôi xuống mà bắt đầu nói.”
“ Bà có muốn trở lại thành người không?”
Bà ta nghe vậy thì vui vẻ mà hỏi lia lịa:
“ Bằng cách nào hả cô. Xin hãy giúp tôi.”
Cô gái mà xinh đẹp ấy cười lên rồi đáp:
“ Bà phải giết 100 người đàn ông rồi lấy hồn phách của họ dung hoà lúc ấy bà sẽ được làm người.”
Bà già ma hỏi:
“ Thế sao cô không làm để mình thành người.?”
Cô ta đáp:
“ Vì thi thể của tôi đã bị yểm nên không thể về hợp lại được.”
Bà ta kể đến đây thì nói thủ thỉ:
“ Tuy là vậy nhưng tôi chưa từng giết ai.
Vì khi đối diện với họ. Tôi không dám ra tay bắt hồn của họ.
Sau khi cô ta nói chuyện với tôi thì biến mất.
Tôi không biết đi đâu nên trở về chỗ mình đã chết.”
Dương gật đầu rồi nói:
“ Nhìn bà tôi biết bà chưa giết người.
Nên thôi bà đi xuống âm ty mà nhận lỗi đi. Sẽ được xét xử mà sớm đầu thai.
Chứ bà có giết 1000 người cũng không làm người được đâu!
Bà đã chết.”
Bà ta nghe đến đây thì lĩnh ngộ ra mọi chuyện.
Bà cũng muốn hù dọa nhiều người để tăng thêm tu vi.
Bà đã chết nên cũng phải đi đầu thai thì mới có cơ hội làm người chứ.
Bà ta khóc nức nở mà cúi đầu cảm ơn Dương đã thông trí cho bà.
Bà vội vàng mà bay đi mà về âm phủ để nhận tội của mình.
Bà tin chắc mình sẽ sớm đền tội mà sau này được đầu thai làm con người.
Dương nhìn tấm gương còn lại.
Anh khẽ lấy ra trong cặp chéo một cây sắt cứng rắn mà đập nát chiếc gương .
Để lại cũng đã tích tụ âm khí thế cho nên đập bỏ còn hơn.
“ Này anh kia… anh làm gì vậy?”
Một cô gái đi vào thấy Dương cầm cây sắt rồi thấy gương vỡ vụn nên la lớn.
Anh vội chùm kín mặt mà phóng như bay ra khỏi cổng bệnh viện mà tìm nơi nào đó để ngủ qua đêm.

chap 3 : sẽ cập nhật sớm nhật sớm nhất có thể

0/ĐĂNG BÌNH LUẬN/Comments

Mới hơn Cũ hơn