Truyện ma Việt Nam - Ngủ cùng người chết chap 1

 𝐏𝐡𝐚̂̀𝐧 𝐭𝐡𝐮̛́ 𝟏

Xem lại phần dẫn : Tại Đây

Tháng bảy cô hồn năm ấy đến trong cơn mưa dầm rả rích. Mới đầu tháng nhưng mà tro tàn của đống vàng mã đã bay khắp nơi. Người dân thị trấn quê tôi có tục lệ, từ ngày mồng một đến ngày mười bốn âm lịch, người ta sẽ cúng cháo trắng và đốt tiền giấy đều đặn để cho vong hồn của những người chết bất đắc kỳ tử, chết đường chết chợ được an ủi phần nào.
Nhiều người ở dưới thành phố đi ngang nơi đây, thấy chúng tôi cúng kiếng chỉn chu như thế thì cười, bảo rằng ở đây quanh năm yên bình, đường xá vắng vẻ, chẳng mấy khi có tai nạn giao thông thì cúng vong ngoài đường làm gì cho tốn kém?
Người khác có thể không tin, chứ riêng dân bản địa như chúng tôi thì biết rất rõ, nơi này nhiều vong hơn bất kỳ chỗ nào khác, âu cũng là bởi nhiều nguyên do.
Quê tôi vốn nằm trên trục đường quốc lộ, ngay đằng sau thị trấn là những rặng núi trùng trùng điệp điệp. Chúng đều hoang vu hẻo lánh đến mức, muốn đi từ nhà này sang nhà khác phải mất nửa ngày đường. Tôi còn nhớ, có những năm lũ quét bất ngờ ập đến, từ trên cao ùn ùn đổ xuống dòng sông cuồn cuộn chảy toàn là đất đá, cây cối, lợn gà của người dân trên bản.


Trong dòng nước đục ngầu ấy, còn có cả những xác chết bị cuốn. Cơn lũ quét đi qua, mấy chú bộ đội biên phòng cùng tổ công tác cứu nạn lại căng mình tìm kiếm trong đống bùn đất đổ nát hoang tàn ấy những xác người còn xót lại.
Có lần, chính mắt tôi trông thấy hai cái xác bị cụt đầu mắc kẹt giữa hai thân cây cổ thụ, hai tay vẫn còn chột chặt với nhau, chân bị kẹp trong đống đất đá. Chú Bảo làm nhiệm vụ kiểm lâm ở sát vách nhà tôi phải huy động thêm hai anh em nữa, bê hết khối đá dưới chân họ, sau đó mới dùng kéo để cắt đứt sợi dây cột trên tay, cuối cùng mới hạ được cỗ thi hài kia xuống. Mọi người suy đoán rằng, có lẽ hai người này không muốn bị lạc mất nhau khi chạy lũ, nên mới cột chặt hai tay lại như vậy, cuối cùng đành chết oan cả đôi.

Ngoài hai xác chết ấy, tôi còn thấy cơ man thi hài của đồng bào sống ở thượng nguồn, thậm chí có khi người ta còn vớt được những người lái buôn xấu số, không may bỏ mạng giữa đường. Mỗi một cơn lũ qua là bãi tha ma dành cho xác chết vô danh lại có thêm nhiều nấm mồ mới. Có nhiều thi hài được người nhà lặn lội lên nhận diện, cũng có thi hài bị bỏ lại mãi mãi nơi đại ngàn, có khi cũng chẳng còn ai nhớ đến.
Chính vì thế mà cứ đến tháng bảy âm lịch hàng năm, trong thị trấn lúc nào cũng nghi ngút khói nhang, giấy tiền vàng mã bay khắp nơi. Vào ngày đúng ngày rằm, các cụ bô lão sẽ trịnh trọng điều hành lễ tế vong hồn vất vưởng, sau đó sẽ đốt một thuyền chở đầy hình nhân rồi để mặc cho gió bay khắp nơi. Đến sáng ngày mười sáu âm lịch thì pháp sự mới được xem là viên mãn.
…………………………
Tháng cô hồn năm tôi học lớp mười, trời đổ mưa liên tục. Cơn mưa dầm dề kéo dài mấy ngày, việc đi học của tôi cũng gặp nhiều khó khăn. Vào những ngày trời khô ráo, tôi hay đạp xe băng qua con đường mòn trong rừng để đi tới trường. Con đường này tuy vắng vẻ, nhưng lại rút ngắn quãng đường đi học của tôi đáng kể. Những ngày trời mưa, dù chỉ lác đác vài hạt mưa thôi, tôi cũng vẫn phải đạp xe trên đường quốc lộ, cũng là con đường băng ngang qua căn nhà quỷ trạch của gia đình tôi. Đường này tuy dễ đi, nhưng lại xa hơn hẳn đường mòn. Thêm vào đó, việc đi trong rừng vào ngày mưa sẽ nguy hiểm hơn gấp bội.

Người ta có câu nói “Người đi biển sợ bão, người đi rừng sợ mưa”, giông bão ngoài khơi xa như thế nào, thực tình tôi không biết rõ. Thế nhưng với cánh cửu vạn lấy hàng ngoài biên giới thì mưa rừng lúc nào cũng là một cơn ác mộng. Mưa sẽ làm cho đất dưới chân trở nên lầy lội, trơn trượt khó đi. Sau khi mưa, khí hậu ẩm ướt, rắn rết bò ra ngoài hang kiếm ăn khiến cho cánh đi rừng lại càng phải cảnh giác hơn gấp bội, vì đôi khi chỉ cần sơ sảy một chút mà đạp nhầm vào rắn thì chỉ còn nước vong mạng. Ngày trước khi bố mẹ tôi còn sống, lúc nào trong tủ thuốc của gia đình cũng có sẵn một bộ giác hút nọc rắn, phòng trường hợp không may.

Thế nhưng đối với tôi, những rủi ro đó đều chẳng là gì khi mỗi lần đi đến trường, tôi lại phải đi ngang căn nhà cũ đã từng ở trước đây. Bao nhiêu năm qua nó vẫn vậy, vẫn là ngôi nhà có giàn hoa hồng leo ở phía trước, chỉ có điều giờ không còn ai dám lai vãng nữa. Tôi đã cố tình đạp xe qua nhiều lần, nhất là vào những đêm rằm trăng sáng, nhưng chẳng hề thấy vong hồn của bố mẹ tôi như người ta đã đồn thổi. Cả mười lần đều không thấy cả mười, lâu dần tôi thất vọng, không còn muốn đứng ngoài cửa ngóng đợi bố mẹ hiện về nữa. Mỗi lần như thế, bà nội tôi đều biết cả. Cho đến một ngày nọ….
……………………………….
Tôi còn nhớ như in ngày hôm ấy, lúc tôi đang ở trong trường thì đột nhiên bác bảo vệ hớt hải vào lớp gọi váng lên:

“Linh ơi! Về! Về mau! Nhà cháu cháy rồi!”

Cô giáo ngừng giảng bài, đám bạn trong lớp bỗng xôn xao, mọi ánh mặt đổ dồn về phía tôi. Tôi vùng dậy, quên cả mang cặp sách, vội vàng chạy xuống khu nhà để xe sau trường. Thầy giáo tôi thấy vậy thì rít lên:

“Con bé này! Đi xe đạp làm gì? Lên xe thầy đèo về!”

Tôi luống cuống chỉ biết răm rắp nghe theo. Ngồi sau lưng người thầy tóc đã bạc trắng, tôi run bần bật. Hàng loạt ý nghĩ vút nhanh qua đầu tôi. Người đầu tiên tôi nghĩ đến là bà nội. Không biết bà nội có chạy thoát không, không biết giờ này bà có ở nhà hay không, có ai kịp cứu bà không. Tôi chắp hai tay trước ngực, giọt nước mắt lăn trên má bị gió thổi vù vù tạt ra đằng sau.

Khi hai thầy trò tôi về đến nhà thì đã thấy đám đông xúm đen xúm đỏ ở phía trước. Căn nhà nhỏ của hai bà cháu tôi một nửa bị cháy đen, mảng tường trắng tinh ngày nào bị khói ám cho đen kịt, gian hiên nhà có mái ngói giờ ướt nhẹp, khói bốc lên nghi ngút. Ở góc phía tây của căn nhà, nơi ấy bà tôi thường hay để đống vàng mã hình nhân, khung cửa gỗ vẫn còn bốc cháy. Tôi thấy rõ, bác Hòa hàng xóm đang đứng trên mái nhà, xối thẳng cái vòi nước xuống để dập lửa. Mọi người nhốn nháo vây quanh. Hai mắt tôi nhòe đi, tôi nhảy phóc xuống đất rồi chen vào bên trong, luôn miệng gọi lớn:

“Bà ơi! Bà ơi! Huhu…”

Chú Bảo hàng xóm giữ tôi lại:

“Đừng! Đừng vào đấy! Mày muốn cháy thành than à?”
Tôi gào ầm lên:

“Bà ơi! Bà! Chú bỏ ra, cháu phải vào cứu bà cháu....”

Tôi giật thật mạnh cánh tay để thoát khỏi chú Bảo, rồi toan chạy vào trong. Vừa đi được mấy bước, tôi nghe thấy tiếng bà nội kêu lên:

“Linh! Linh ơi! Đừng vào! Bà ở đây!”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, người tôi khựng lại nhìn ra đằng sau. Bà nội tôi tập tễnh chống cái nạng rẽ đám đông đi ra, bên cạnh là vợ chú Bảo đỡ bà. Tôi chạy ào đến bên bà nội rồi luống cuống xem tay bà, miệng méo xệch đi vì mếu:
“Bà có làm sao không bà? Có chảy máu ở chỗ nào không bà?”
Thấy cháu khóc, bà tôi cũng rươm rướm nước mắt:

“Không! Bà không bị sao. May mà có các bác hàng xóm sang kịp. Nếu không thì…”
Đúng lúc này, chú út tôi dẫn theo mấy chú công an đồng đội chạy tới. Vừa thấy bà nội, chú hớt hải chạy vào, gương mặt nhòe nhoẹt nước mắt hệt như đứa trẻ con. Chú rối rít hỏi thăm rồi lật đật cõng bà tôi lên ngồi ở trên ghế. Hàng xóm vẫn xúm xít xung quanh theo dõi. Hỏi thăm bà một lát, chú tất tả chạy theo đồng đội vào bên trong để xem xét. Mọi người trong thị trấn lúc này thi nhau đồn đoán:

“Làm sao mà căn nhà đang yên đang lành bỗng dưng cháy được nhỉ?”Cô bán thịt sát nhà tôi tỏ ra không hiểu.

“Hay là bà cụ nấu nướng cái gì trên bếp rồi quên không tắt đi?” Một người khác tiếp lời.
“Cũng may là người không làm sao. Chỉ cháy một góc nhà. Khổ thật đấy, cháy vào giữa tháng cô hồn thế này. Không biết chừng… ma làm cũng nên…” Ai đó dè dặt trả lời rồi bỏ lửng câu nói.
Tôi ôm chặt vai bà, hai bà cháu chỉ lẳng lặng nhìn căn nhà đen xì một góc mà không trả lời ai. Một lúc sau, tôi thấy thầy Phòng ôn tồn nói với bà tôi:

“Cụ không sao là may rồi cụ ạ. Căn nhà này tạm thời phải sửa chữa lại thì mới ở tiếp được. Có khi… cụ cùng với cháu Linh về tạm căn nhà cũ trước đây mà ở tạm.”

Đám đông đang bàn tán rôm rả, nghe thấy thầy Phòng nhắc tới căn nhà quỷ trạch thì bỗng im bặt, tất cả đồng loạt nhìn bà tôi chờ đợi. Đúng lúc tôi đang lúng túng không biết phải nói sao thì chú Long nhà tôi chạy đến, lưng áo ướt đẫm, mồ hôi lấm tấm đầy trên gương mặt. Chú vừa lau mồ hôi vừa nói:

“Mẹ ơi! Khả năng là do đống tro tàn vàng mã thổi sang, bắt lửa vào đám vàng mã mẹ để ở tầng trên, nên mới bị bùng lên như vậy. Rườm cửa cháy hết cả, điện trong nhà cũng cháy, bốc mùi cao su khét lẹt.”

Bà nội tôi run run bám lấy tay chú:

“Vậy… vậy bàn thờ bố mày với anh chị mày thì sao hả con?”

Chú Long thở hắt ra, giọng chú trầm hẳn lại:

“Cháy gần hết rồi mẹ ạ!”

Toàn thân bà tôi mềm oặt, ngả vào người tôi, từ trong khóe mắt của bà hai hàng nước mắt chảy ra, lăn trên gò má. Chú Long sợ bà ở lại thêm đau lòng, thế là nhờ thầy Phòng đưa tôi và bà tới nhà trọ dưới huyện, ấy vậy mà bà lại khăng khăng muốn về căn nhà cũ của gia đình tôi. Mọi người khuyên ngăn mãi không được, nên cuối cùng đành chiều theo ý bà. Thực tình trong lòng tôi lúc đó cũng muốn trở lại căn nhà cũ, biết đâu tôi sẽ gặp lại hai người mà tôi hằng mong nhớ. Tôi mang cảm giác vừa khấp khởi, vừa lo lắng, vừa nuối tiếc căn nhà bị cháy trên chuyến xe đi về nơi mình đã từng sống. Mãi đến một thời gian dài sau đó, tôi mới biết được rằng, mọi quỷ sự tôi gặp sau này đều bắt đầu từ lúc ấy.
…………………………………….
Tôi đứng tần ngần trước căn nhà cũ kỹ, cảm giác như mình lại trở thành một đứa bé con ngày nào vẫn thường cùng mẹ cắt tỉa cho giàn hồng leo ở đằng trước. Căn nhà này, bao nhiêu năm qua không có người lai vãng. Thỉnh thoảng vào ngày lễ tết hay ngày giỗ của bố mẹ tôi, chú Long lại đưa tôi qua thắp nhang một lát rồi đi ngay. Nay trở lại căn nhà, ký ức về cái đêm mưa bão, gió giật đùng đùng hòa lẫn với tiếng hét thảm khốc của bố mẹ lại tràn ngập trong tâm trí. Hàng xóm xung quanh thấy bà cháu tôi quay về thì ngạc nhiên lắm, họ đứng trước cửa nhà chỉ trỏ bàn tán. Tôi bực mình, bèn mở toang cánh cửa rồi đập thật mạnh tấm thảm để cho bụi mù mịt bay tứ phía. Đám đông thấy vậy thì giải tán, có một người còn cố ý nói thật to:

“Ở nhà quỷ trạch! Để xem hôm nay có quỷ về bóp cổ không.”

Tôi lập tức nhìn theo người vừa nói, phát hiện người vừa nói vừa cười hô hố ấy là thằng Minh, nhà nó có tiệm vàng ở ngay đầu thị trấn. Thằng Minh này tôi vốn không lạ, vì nó vốn dĩ học cùng trường với tôi. Tôi vẫn thường nghe bạn bè cùng lớp kể lại, nhà nó trước đây nghèo lắm, thế nhưng chẳng hiểu sao mấy năm nay giàu lên trông thấy. Người ta bảo rằng bố nó làm cửu vạn, vô tình một lần vào trong rừng đào được vàng nên mới có tiền mua đất làm nhà, mở cửa hàng rồi phất lên nhanh chóng. Lạ một cái là bố nó vẫn tiếp tục làm nghề cửu vạn vác hàng qua đường mòn biên giới cho đám lái buôn. Người khác có hỏi thì bố nó chỉ cười hề hề rồi trả lời qua chuyện.

Thằng Minh có lần còn viết thư nhờ đứa khác gửi cho tôi. Thế nhưng tôi không màng, bởi vì tôi chẳng có tình cảm gì với kẻ hợm hĩnh như nó. Trong trường, con gái thích nó nhiều không đếm được. Có lẽ vì gương mặt điển trai, lại thêm việc nó là người đầu tiên có chiếc xe Sirius màu đỏ rực phóng thẳng đến trường. Những năm 2000, ở thị trấn nhỏ quê tôi, nhà nào khá giả lắm mới mua được chiếc xe Dream, còn không thì chỉ có chiếc Minsk cũ nát dùng để chạy xuyên rừng. Ấy thế mà thằng Minh đi học bằng chiếc xe mới cóng, nghe bạn nó nói là chuyển từ Hà Nội lên tận đây.

Cái tin nó tỏ tình với tôi khiến cho đám con gái trong trường nhìn tôi đầy oán hận, thế nhưng tôi không màng. Trong lòng tôi chỉ muốn học thật giỏi để có thể trở thành một chiến sỹ công an như chú ruột tôi, nhờ thế tôi mới có thể điều tra được về cái chết của bố mẹ mình. Trong sâu thẳm lòng tôi chưa bao giờ quên giọng nói khò khè lành lạnh của người đàn ông, cùng gương mặt của thằng bé con có nốt ruồi ở giữa mũi. Nhất định cuộc đời này, tôi phải tìm ra bọn họ.

Khi tôi ngẩng lên thì thấy trời đã ngả bóng về chiều từ lúc nào, tiếng bà nội ho húng hắng bên trong khiến cho tôi quay về với thực tại. Tôi dọn dẹp gian phòng ngủ bên trong cho bà nằm nghỉ, rồi quét dọn gian phòng ngủ bên ngoài. Chú Long có lẽ sẽ tạm thời ở đồn công an dưới thị trấn. Để vơi bớt cảm giác lạnh lẽo, tôi lôi từ trong chiếc thùng đựng đồ mang từ nhà cũ tới đây một chiếc đài cát xét nhỏ xíu. Tôi khẽ xoay cái nút dò đài, âm thanh rè rè từ đài vang lên rồi có tiếng cô phát thanh viên đang đọc một bản tin nào đó.

Lau dọn xong xuôi căn phòng, tôi mệt nhoài ngồi xuống giường nhìn quanh. Chỗ này trước đây kê một cái ghế đẩu mà bố tôi vẫn thường ngồi đọc báo, chỗ kia có một chiếc ghế dựa đung đưa nơi mẹ tôi ngồi đan lát. Dưới mặt đất cách tôi chỉ vài bước chân là nơi bố mẹ đã gục xuống.

Tôi còn nhớ như in cái áo màu trắng của mẹ bị nhuộm đỏ bởi máu, còn cái bàn trang điểm đen kịt vì thứ chất lỏng phun ra đông lại. Sau này, pháp y mới nói cho chú tôi biết, ấy là máu của mẹ tôi. Cả hai người trước khi chết đều không hề gọi tên tôi một tiếng nào, nếu không thì giờ này tôi chẳng còn trên đời này nữa. Đôi mắt tôi nhòe đi. Lần thứ hai trong ngày, tôi khóc nức nở, toàn thân mệt đến mức chỉ muốn chết đi cho xong. Tôi thiếp đi lúc nào không biết. Cánh cửa sổ trông ra bên ngoài vẫn mở toang.


…………………………………..
Khoảng bốn giờ sáng, tôi giật mình thức giấc. Chiếc đài radio vẫn vang lên một bài hát có nhịp điệu chầm chậm. Đêm cuối hè đầu thu ở mạn biên giới lúc nào cũng dài hơn bình thường. Tôi ngước nhìn ra cửa sổ chỉ thấy trời còn tờ mờ sáng, ánh sáng hắt ra từ ngọn đèn trong nhà tôi cũng chỉ đủ soi tỏ tàn cây rung rinh kề bên cánh cửa. Đúng lúc tôi đang ngái ngủ thì đột nhiên tôi thấy một cái đầu người lấp ló ở trên cành cây nhìn vào bên trong. Tôi giật mình kêu lên khe khẽ:
“Ai? Ai đấy?”
Cái đầu tròn vo vẫn nhìn chằm chằm, khiến tôi có cảm giác nếu như trời sáng rõ mặt người, bốn mắt chúng tôi nhất định sẽ chạm nhau. Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, tôi lại hỏi:
“Ai làm gì ngoài đấy thế?”
Không có tiếng ai trả lời, chỉ có tiếng nhạc thê lương phát ra từ tiếng đài radio nghe rờn rợn. Tôi nhìn ra cửa thêm một lúc, nghĩ rằng mình hoa mắt rồi trông gà hóa cuốc nên thở phào rồi với tay đóng lấy cái cửa. Thấy trời vẫn còn tối, tôi quyết định sẽ lên giường nằm thêm một lúc nữa vì trời cũng chẳng có việc gì làm. Đúng lúc tôi vừa nhắm mắt thì lại có tiếng động vang lên…

Cộp…

Cộp… cộp…

Cộp…

Tôi điếng người nằm im trong chăn nghe ngóng. Có khi nào là bà tôi khó ngủ nên dậy đi đi lại lại ở trong phòng hay không? Tôi thầm nghĩ như thế trong lòng rồi lại lắc đầu phủ nhận: “Không thể nào! Bà nội từ trước đến giờ vẫn bị đau chân, làm sao có thể khua guốc mộc như thế được? Mà… mà bà nội có đôi guốc mộc nào đâu.”

Nghĩ thế cho nên tôi khẽ thò đầu ra khỏi chăn để gọi bà:

“Bà ơi! Bà dậy rồi ạ?”

Vẫn không có tiếng trả lời. Làn gió heo may thổi hun hút luồn qua khe cửa tạo thành âm thanh như ai đó đang khóc. Tấm rèm cửa màu trắng khẽ đung đưa theo gió, hệt như có người nào đó thấp thoáng bước từ trong phòng để ra ngoài cửa sổ. Tôi khấn vái Trời Phật, khấn vái bố mẹ để cho sự lạ biến mất. Đến khoảng 4h30 phút sáng, tiếng lộc cộc ở trong nhà chợt biến mất, cứ như thể nó chưa từng xảy ra.

Tôi khẽ lau mồ hôi lấm tấm trên trán, rồi trùm chăn không dám hé mặt ra ngoài. Trong lòng tôi lúc này tràn ngập một câu hỏi: “Lẽ nào nhà tôi là quỷ trạch?” Tôi băn khoăn không biết phải giải thích sao vì cảm giác đêm hôm qua thì lại ngủ thiếp đi một lần nữa. Sự lạ thứ hai bắt đầu xuất hiện.

Trong cơn mơ mơ màng màng, tôi thấy có ai đó lẳng lặng trèo lên trên giường mình, rồi luồn tay qua mái tóc dài của tôi. Bàn tay của người ấy lạnh toát, khẽ vuốt ve mái tóc rồi lướt nhẹ qua vành tai tôi. Tôi lẩm nhẩm nói gì đó rồi lại xoay mình ngủ tiếp. Bất chợt lúc này, một giấc mơ ập đến.
Trong mơ, tôi thấy chính mình đứng ở trước cửa phòng của bố mẹ tôi, vào cái đêm cả hai bị giết. Con chó nhỏ giãy dụa đòi chạy ra phía trước. Tôi chạy đuổi theo nó, nhưng lạ lùng một điều là tôi không thấy thi thể của người thân đâu cả, trên sàn chỉ lênh láng một vũng máu đỏ au. Tôi vùng ra khỏi nhà, đi tới gian trọ phía ngoài thì nhìn thấy bóng dáng một người đàn ông cao lớn bước đi tập tễnh, một người đàn bà phốp pháp trên lưng có một cái bướu khiến bà ta lom khom như người già. Cả hai người xác một cái bao tải đi đằng trước, theo sau là thằng bé con đã tha cho tôi một mạng.

Dường như cảm thấy có người đang ngóng theo mình, thằng nhóc kia quay lại nhìn tôi rồi mỉm cười. Một ánh chớp lóe lên, tôi lại nhìn thấy nốt ruồi trên mũi nó. Thế rồi tôi choàng tỉnh dậy, chân tôi đã thò ra khỏi giường khi nào không hay.

Ở bên ngoài trời đã sáng rõ, ánh nắng đầu tiên của buổi sáng mùa đông chiếu vào khe cửa khiến tôi chói mắt. Tôi vội vàng đi tìm bà, thì thấy bà đã ngồi dưới bếp đun ấm nước nóng. Khoảng mười lăm phút sau, hai bà cháu tôi xì xụp ăn mì tôm. Bà chỉ ăn rất ít rồi nhìn tôi, tôi ăn tới bát thứ hai cũng chưa thấy no bụng. Chờ cho tôi ăn xong, bà nội nhẹ nhàng nói:
“Đêm qua bố mẹ mày về đấy Linh ạ?”

Tôi giật mình, đánh rơi đôi đũa đang cầm trên tay, vội vàng hỏi lại:

“Bố mẹ cháu về ấy ạ? Lúc nào hả bà?”

Bà khẽ thở dài rồi nói tiếp:

“Đêm hôm qua bà có ngủ được đâu, đến khoảng 3 giờ sáng thì thấy tiếng chó nhà bên sủa từng tiếng. Người ta cứ bảo, chó sủa một tiếng là ma, ba tiếng là người, nên bà nghe ngóng tiếp. Một lúc sau, bà nghe thấy có tiếng đi loẹt xoẹt ở dưới bếp, hệt như tiếng bước chân của mẹ mày. Sau đó từ cửa sổ bà thấy rõ ràng một người đàn ông ngồi vắt vẻo trên cây, tay còn đưa lên miệng hệt như đang cầm điếu thuốc lá. Cái dáng người đó, hệt như bố mày..”
Tôi bàng hoàng cả người:

“Rồi sao nữa hả bà? Có phải bố cháu không? Mà sao bà lại nhìn thấy bố cháu, trời lúc ấy tối lắm mà.”

Bà tôi lại lắc đầu:

“Có ánh đèn ngoài cột điện rọi vào nên bà nhìn thấy, cái dáng ngồi ấy của bố mày thì làm sao mà lẫn đi đâu được. Lúc ấy bà đã ngủ đâu. Một lúc sau thì bà thấy bóng người ấy biến mất. Ở dưới bếp lại có tiếng ho hệt như mẹ mày hồi còn sống.”

Bà tôi ngừng một lúc rồi thở dài:

“Lúc đầu bà không tin, vì nghĩ rằng mình nghe nhầm, có khi tiếng động ấy phát ra từ cái đài radio của mày ở trong phòng. Thế nhưng, tiếng ho mỗi lúc một lớn hơn, lại có tiếng dép đi loẹt xoẹt… Đến tầm 4 giờ sáng thì không thấy đâu nữa, bà tranh thủ chợp mắt một chút. Giờ ngẫm lại mới biết, đúng thật là đêm qua bố mẹ mày về đấy. Chắc là về để xem xem hai bà cháu sống thế nào.”

Tôi nghe bà nói mà ngẩn ngơ nghĩ về giấc mộng mị đêm qua, về bàn tay dịu dàng vuốt tóc tôi rồi bóng người lấp ló ngoài cửa sổ. Chẳng lẽ là bố mẹ của tôi hiện về đêm qua? Tôi khẽ lắc đầu để xua đi cảm giác băn khoăn trong lòng. Nếu như những gì bà tôi nói là đúng, thì giấc mơ đêm qua của tôi có một ý nghĩa hết sức rõ ràng: Bố mẹ muốn tôi biết được vóc dáng của hai người đã giết họ vào đêm mưa bão năm ấy.
……………………………………………………….
Tối hôm ấy, tôi cố tình đi ngủ từ sớm, trong lòng thầm hy vọng có thể nhìn rõ gương mặt của hai người kia một lần nữa. Khi tôi vừa trèo lên giường thì bà tôi lụ khụ từ bên ngoài bước vào. Bà lật úp cái dép tôi xuống, rồi ngồi bên cạnh giường tôi dặn dò:

“Nghe bà dặn đây này: Từ giờ trước khi đi ngủ, không được mở cửa sổ ra nữa, rèm phải kéo kín lạ, không được để mũi dép hướng lên giường, nhất là không được thò chân ra khỏi chăn. Nhớ chưa?”

Tôi ngây ra không hiểu. Bà nội tôi lắc đầu chép miệng:

“Cứ làm theo làm bà. Nhà này không được yên ổn, từ cái thời bố mẹ mày chuyển về đây sống bà đã dặn rồi. Thế mà có nghe đâu? Giờ nhà của bà cháu mình đang sửa chữa, chưa biết khi nào xong. Mày nghe bà, nếu muốn yên ổn thì đừng có quên đấy. Ngộ nhỡ…”

Bà tôi bỏ lửng câu nói, cả hai bà cháu cùng im lặng hồi lâu. Tôi toan định hỏi bà lý do thì tiếng chuông điện thoại di động vang lên một điệu nhạc vui tai, chẳng phù hợp với không khí lúc này. Chiếc điện thoại ấy vốn là của chú Long mua cho bà, bởi lẽ chú thường xuyên ở cơ quan nên muốn ngày nào cũng có thể hỏi thăm mẹ. Tiếng bà nói chuyện với chú ở đầu dây bên kia vọng ra phòng tôi, vài phút sau, tôi thấy bà lên giường nằm rồi tắt điện.

Tôi ngước mắt nhìn ra ngoài bầu trời tháng bảy âm hồn. Sắp đến đêm rằm rồi, bảo sao mà trời sáng trăng đến thế. Khác hẳn với đêm qua, mặt trăng bị mây đen che phủ nên chẳng nhìn rõ được bóng người ngoài cửa sổ. Tôi nằm trong chăn, ngẫm nghĩ về những lời bà dặn dò. Bà nội tôi từ xưa đến giờ lúc nào cũng là người thâm trầm ít nói, nhưng đặc biệt là người thông minh. Tôi còn nhớ, hồi mới về ở với bà sau biến cố ập đến với gia đình, đêm nào tôi cũng khóc. Bà thấy vậy nên ngủ cùng tôi, kể chuyện cho tôi nghe, rồi thỉnh thoảng dạy tôi bài ca hóa trị.

Chẳng thế mà đến khi lớn, tôi lại học giỏi hóa hơn hẳn những môn học khác.
Nghĩ ngợi chán chê, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ rồi đột nhiên nảy ra một ý tưởng. Tôi mở cái cửa he hé, rồi thò tay xuống gầm giường để mũi dép hướng lên trên, xong xuôi tôi thò chân ra khỏi chăn. Không phải là tôi không tin lời bà nội dặn dò, mà bởi tôi muốn biết điều gì sẽ xảy ra khi tôi phạm cả ba điều cấm kỵ ấy một lúc. Tôi chờ đợi một lúc rồi lăn ra ngủ. Có lẽ cả đời này tôi sẽ không bao giờ có thể ngờ được. Đêm hôm ấy, thằng bé kia vào leo lên tận giường rồi nhìn tôi chòng chọc. Ánh mắt nó sáng rực lên trong đêm tối.

Xem chap tiếp chap 2 : Tại Đây

0/ĐĂNG BÌNH LUẬN/Comments

Mới hơn Cũ hơn