Truyện ma Việt Nam - Ngủ cùng người chết phần dẫn

 𝐏𝐡𝐚̂̀𝐧 𝐃𝐚̂̃𝐧

Người ta vẫn bảo rằng, nhà tôi là quỷ trạch. Đối với những ai lần đầu tiên nghe đến hai từ này ắt hẳn sẽ cảm thấy lạ lẫm. Thế nhưng, ở thị trấn nhỏ quê tôi, quỷ trạch là một thứ tâm linh ghê rợn mà người ta chỉ muốn càng tránh xa càng tốt.
Lúc nhỏ tôi không hiểu, quỷ trạch có gì đáng sợ mà mỗi khi có đứa bạn nào đó nghe nhắc đến nhà tôi, chúng nó đều hét toáng lên rồi chạy thật xa để trốn tránh. Sau đó, chúng không bao giờ chơi với tôi thêm một lần nào nữa. Ngay cả việc ngồi cạnh tôi trong giờ học chúng nó cũng từ chối. Mỗi lần như thế, tôi đều khóc lóc chạy về khoe với bà nội. Bà lại rươm rướm nước mắt xoa đầu tôi rồi im lặng.
Mãi đến sau này lớn hơn, tôi mới biết được rằng, mảnh đất mà gia đình tôi sinh sống trước kia, đã từng có một vụ án giết người rất dã man. Vì thế mà người ta mới dùng từ ngữ kì quái ấy để nói về nhà tôi. Câu chuyện bắt nguồn từ một đêm mưa giông gió giật.
Bố mẹ tôi khi ấy mở một quán trọ ven đường quốc lộ, chủ yếu phục vụ cho đám thương lái đường dài đi lên biên giới. Để tiện cho khách ở trọ, bố mẹ tôi còn nấu sẵn cơm và bán cho những ai có nhu cầu.


Những năm 2000, mọi thứ rất khác so với bên giờ. Thời ấy việc giao thương hàng hóa diễn ra nhộn nhịp, nhưng việc truyền tải thông tin lại chưa thể theo kịp. Mỗi lần có chuyến hàng đi theo đường tiểu ngạch ở biên giới, người ta sẽ thường vất hàng ở một vị trí cụ thể nào đó, rồi mới thông báo ngày giờ cho người nhận để ra lấy. Nhiều khi chỉ cần đến muộn một chút là hàng hóa sẽ thất lạc, rồi dẫn đến tranh cãi, cướp bóc lẫn nhau, khiến cho đường mòn lối mở ở mạn biên giới luôn luôn là điểm nóng về an toàn
.
Nhà trọ của bố mẹ tôi, tuy không nằm ráp với biên giới, nhưng lại là nhà trọ duy nhất trên suốt cung đường hơn 30 cây số. Điều đó có nghĩa là, khi lấy hàng băng qua đường rừng để về đến thị trấn quê tôi, thì lúc ấy trời cũng đã tối muộn. Những người thương lái này sẽ phải lựa chọn giữa hai phương án. Một là tiếp tục lái xe đi suốt một quãng đường dài không một bóng người trong đêm. Hai là tá túc vào nhà trọ của gia đình tôi để nghỉ, rồi sáng hôm sau đi sớm. Hầu hết mọi người đều chọn phương án thứ hai.

Vào cái ngày định mệnh xảy ra vụ án mạng, sấm sét đánh ầm ầm khắp nơi, mưa gió vần vũ giáng xuống như thể muốn cuốn phăng hết tất cả. Trong nhà trọ lúc này không có bóng dáng người khách nào, chỉ có mỗi mẹ tôi cặm cụi ngồi đan len để làm cho tôi tấm áo mới. Bố tôi ngồi cặm cụi bên chiếc đài radio cũ kỹ, chăm chú lắng nghe bản tin phòng chống thiên tai của cô phát thanh viên với giọng đọc trầm trầm.

Vào lúc 10 giờ tối, khi cả nhà tôi vừa chuẩn bị đi ngủ thì nghe thấy có tiếng đập cửa dữ dội từ bên ngoài. Bố tôi với tay bật đèn nhưng điện đã mất từ bao giờ. Ông vội vã cầm đèn pin ra bên ngoài nghe ngóng. Tiếng đập cửa lại vang lên, lần nào kèm theo tiếng gọi:
“Anh Nam ơi! Mở cửa cho vào với!!”

Tôi đang nằm trong giường ngủ với mẹ, nghe thấy thế liền thì thầm hỏi nhỏ:
“Ai thế hả mẹ?”
Mẹ tôi không đáp. Dưới ánh nến leo lét tù mù, tôi thấy gương mặt mẹ thoáng lo lắng. Quái lạ! Ai mà lại đến vào lúc mưa bão như thế này? Bố tôi lúc này đứng ngoài cửa hỏi vọng ra:
“Ai đấy?”

“Em bị lỡ đường, cho em vào trú nhờ anh ơi. Ngoài này mưa hắt rát quá.”

Bố tôi thoáng ngần ngừ một chút nhưng rồi cũng mở cửa. Mẹ tôi lúc này cũng ngồi dậy, vòng tay ra đằng sau để búi tóc. Tôi không định bước ra khỏi chăn ấm, trong bụng chỉ nghĩ rằng người thương lái nào đó muốn tránh bão trong nhà trọ thôi. Đúng lúc ấy, tôi nghe thấy phía nhà dưới chỗ cái kho đựng thóc của gia đình tôi có tiếng chó con rên ư ử. Tôi lập tức nhớ ngay đến con chó nhỏ mà hai ngày trước bố mang về làm quà sinh nhật cho tôi. Đoán rằng con chó sợ sấm chớp nên kêu khóc, tôi vùng dậy chạy ra đằng sau để tìm nó. Khi tôi vừa bước vào nhà kho thì trên nhà vang lên tiếng động rầm rầm hòa lẫn với tiếng mưa xuống dưới mái tôn.

Tiếng bố tôi hét lên rồi im bặt, một giây sau, tiếng mẹ tôi gào rú hãi hùng nhưng cũng bị tiếng sét đánh ầm ầm nuốt chửng. Một cảm giác bất an ập tới trong lòng tôi. Theo bản năng, tôi ôm lấy con chó nhỏ rồi chui vào một góc khuất lẫn sau hai thùng gạo. Khoảng độ hai phút sau, một thằng bé trai trạc tuổi tôi cầm đèn pin xông vào trong bếp, theo sát nó là một người đàn bà phốp pháp tay cầm một con dao dính đầy máu đi bên cạnh. Giọng bà ấy lạnh tanh:
“Tìm đi! Xem có cái gì ở đây không?”

Thằng bé kia trả lời:

“Nhà kho này toàn những thứ đồ vớ vẩn. Có gì đâu mà tìm?”

Người đàn bà kia nghiến răng:

“Ngu thế! Nhiều nhà nó giấu vàng trong vại gạo đấy biết chưa?”

Thằng bé kia không nói gì thêm. Nó lia đèn pin một vòng rồi bắt đầu quan sát. Toàn thân tôi lúc này run lên bần bật. Tôi không quen những người này, không biết tại sao họ lại vào nhà tôi vào lúc đêm hôm khuya khoắt. Tôi dán chặt lưng vào tường, trống ngực đánh thình thịch. Bên ngoài vẫn vang lên tiếng bàn ghế xô đẩy.


Thằng bé kia từ từ đi tới chỗ tôi, trong một tích tắc, ánh mắt của tôi bắt gặp ánh mắt của nó. Dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn pin người đàn bà kia để lại, tôi thấy nó cao và gầy, trên gương mặt có một nốt ruồi ở giữa mũi. Nó nhìn thấy tôi, hai mắt bỗng mở to rồi ngón tay từ từ đưa lên miệng ra hiệu cho tôi im lặng. Tôi không dám ho he một tiếng nào, con chó con trên tay tôi cũng nín thinh.

Ba giây sau, lại có tiếng đàn ông từ ngoài vọng vào:

“Có thấy gì không? Thằng kia?”


Thằng bé kia quay mặt đi, nó vội trả lời:

“Không có! Dưới này chẳng có gì. Tìm hết rồi!”

Giọng người đàn bà có vẻ đay nghiến:

“Thằng chó này! Mày ăn nói với bố mày như thế đấy à? Đi ngay!!!”

Họ lục tục rời đi, vài phút sau, những âm thanh kì lạ đều biến mất. Chỉ còn tiếng mưa gió rít lên hòa ca cùng tiếng sấm đì đùng trên không trung. Tôi sợ đến mức díu cả chân lại, không dám bước ra ngoài. Cứ như thế, tôi ngủ gục lúc nào không biết.
………………………….
Sáng hôm sau, cơn bão đã tan, ánh nắng mặt trời chiếu qua khe cửa khiến cho tôi bừng tỉnh. Bên ngoài nhà tôi lúc này vang lên tiếng huyên náo ầm ĩ. Tôi vẫn trốn trong góc, ôm con chó đang ngủ say sưa. Bất chợt, tôi nghe thấy tiếng bà nội tôi kêu lên thất thanh:

“Linh ơi! Linh ơi! Mày đâu rồi?”

Thấy tiếng bà nội tôi vội vàng đáp lại:

“Bà ơi! Bà ơi! Con đây…”

Bà nội tôi tất tả đi vào, vừa nhìn thấy gương mặt tôi lấm len vì tro bếp, trên tay vẫn ôm chặt con chó. Bà chạy ào tới ôm lấy tôi:

“Ôi trời ơi cháu tôi!!”

Bà cứ thế khóc nức khóc nở. Tôi chưa bao giờ thấy bà lạ lùng như vậy liền cựa quậy đòi ra:
“Bà! Con ngạt thở mất.”

Bà nội ngồi thụp xuống dưới đất, gương mặt bà tái nhợt đi hệt như người bệnh vừa mới ốm dậy. Vừa sờ tay sờ chân tôi, bà vừa hỏi:

“Mày có làm sao không? Có sao không hả con?”

Tôi ngạc nhiên trả lời:

“Không ạ! Sao là sao hả bà?”

Bà im lặng không đáp. Tôi thấy thấp thoáng ở gian nhà trên có bóng dáng mấy chú công an. Trong lòng cảm thấy lạ, tôi hỏi bà:

“Sao công an lại đến nhà mình? Bố mẹ cháu ở trên nhà hả bà?”

Gương mặt bà lại càng tái hơn nữa, bà ấp úng nói nhỏ:

“Đi! Đi về nhà bà! Đi về có chú út đang ở nhà đấy.”
Linh cảm có chuyện chẳng lành, tôi chạy ào ra khỏi vòng tay bà rồi phóng như bay lên nhà trên, mặc kệ cho bà gào lên ở phía sau. Một cảnh tượng hãi hùng đập vào mắt tôi. Gian nhà nhỏ ngăn nắp ấm áp mà mẹ tôi lúc nào cũng dọn dẹp nay bừa bộn như một bãi chiến trường. Khắp nơi có mấy chú công an đang đi đi lại lại, có người ghi ghi chép chép, lại có người cầm máy ảnh chụp lia lịa. Tôi ngây người ra không hiểu. Đột nhiên, tôi nhìn thấy góc bàn trang điểm mà mẹ tôi vẫn thường ngồi bị nhuộm bằng thứ chất lỏng màu đỏ sẫm, cứ như thể ai đó hắt nước sơn lên. Tôi đờ đẫn đi thêm vài bước chân thì vô tình vấp phải một cánh tay lăn trên mặt đất. Mùi máu tanh tưởi xộc lên trên mũi tôi, tôi lồm cồm bò dậy để nhìn cho thật kỹ thì phát hiện. Bố tôi đang nằm đó, giữa một vũng máu đã khô lại, đầu gần như đứt lìa khỏi cổ, đôi mắt của ông mở to nhìn tôi trừng trừng. Bên cạnh bố tôi, mẹ tôi cũng nằm ở dưới đất, trên chiếc áo len trắng của mẹ có một vết thủng màu đỏ sẫm. Hai mắt nhắm chặt, miệng hơi hé ra như thể muốn gọi tên tôi. Tôi gào lên một tiếng rồi trời đất bỗng dưng tối sầm lại. Đó là lần cuối tôi nhìn thấy bố mẹ mình.
………………………………………….
Câu chuyện về cái chết của bố mẹ tôi bị một toán cướp giết chết vào đêm mưa bão hôm ấy lan nhanh trong thị trấn. Sau tang lễ, bà nội đón tôi về nhà sống cùng với mình. Còn căn nhà trọ nơi tôi đã từng sống thì bỏ không. Người trong trấn vẫn thường rỉ tai nhau, vào những đêm trăng sáng, hay những đêm mưa rơi rả rích, người ta vẫn thấy có hai bóng người toàn thân đầy máu đi đi lại lại trước hiên nhà. Có lúc còn trèo cả lên cây cột điện rồi ngồi vắt vẻo ở đó, hai mắt đỏ rực, hễ nhìn thấy đôi vợ chồng nào đi xe máy chở theo một đứa trẻ con là sà xuống. Thậm chí, có gia đình ba người nhà kia đi đám cưới về muộn, đi ngang qua nhà cũ của tôi còn thấy bố mẹ tôi đuổi theo. Ông bố kia sợ quá bèn rồ ga chạy trốn, kết cục mất lái đâm thẳng vào đụn rơm ở cuối đường, may mà không ai bị thương.

Từ đó người ta gán cho nhà tôi cái danh quỷ trạch, có nghĩa là căn nhà có quỷ. Điều này trái ngược hoàn toàn với những ngôi nhà có vận khí tốt được gọi là cát trạch. Mãi sau này khi hiểu chuyện, mỗi lần tôi nghe thấy thế thì buồn lắm, vì nhiều lần tôi đi học ngang qua đó, nhưng chẳng bao giờ thấy bố mẹ tôi hiện về cả.

Quay lại thời điểm mà bố mẹ tôi mới mất, phía công an có đến tận nhà tôi để hỏi chuyện, vì tôi là nhân chứng duy nhất của vụ án. Tôi khai rằng đêm xảy ra chuyện trời mưa to, sấm chớp đùng đùng nên không nghe rõ được mọi thứ. Nhưng tôi chắc chắn, người gây án có một người đàn ông, và một người đàn bà, có thêm một thằng bé tầm tuổi tôi, trên gương mặt còn có một nốt ruồi ở giữa mũi nữa.

Chính nó phát hiện ra tôi nhưng lại nói dối hai người kia là không thấy gì. Bác đội trưởng lại hỏi tôi có thấy thêm gì không, tôi đáp rằng, rất có thể ba người ấy là một gia đình, vì tôi nghe thấy người đàn bà kia gọi hai kẻ còn lại là bố và con.

Việc lấy lời khai của nhân chứng này vốn dĩ phải được giữ bí mật, nhưng không hiểu vì sao mọi người trong thị trấn đều biết. Thế là từ đó, gia đình nào có ba người khi đi ra ngoài cùng nhau, thường tránh không đi ngang qua nhà tôi. Họ sợ căn nhà quỷ trạch. Phía công an cũng chẳng có thêm tin tức gì về bọn cướp gây án đêm hôm đó, mạng sống của cha mẹ tôi cùng số vàng cất trong tủ mãi mãi chỉ là những con số khô khan trong tập hồ sơ của cảnh sát.
Trong suốt năm năm cấp một, cho đến bốn năm cấp hai tôi đều không có bạn bè. Không phải vì tôi học dốt hay chơi bời, nghịch ngợm, mà bởi vì người ta cho tôi là người nặng vía, khắc chết cả bố mẹ mình. Ban đầu tôi lúc nào cũng khóc vì bị mọi người xa lánh, nhưng mãi rồi cũng quen. Từ đó, tôi không còn khóc nữa, tôi hiểu rằng ngày nào còn sống, nhất định tôi sẽ phải tìm bằng được lũ cướp đã giết hại bố mẹ tôi, tìm lại được thằng bé có nốt ruồi ở giữa mũi. Mỗi lần nghĩ đến nó, tôi vừa căm thù, vừa hối hận vì đã không chết cùng với bố mẹ mình. Vụ án mạng năm ấy biến cuộc sống của tôi trở nên đảo lộn. Thế nhưng, đến năm tôi học lớp mười, một biến cố khác lại bất ngờ xảy ra, vào đúng ngày đầu tiên của tháng bảy âm hồn.

Mời bạn xem chap 1 : Tại Đây

0/ĐĂNG BÌNH LUẬN/Comments

Mới hơn Cũ hơn