Truyện ma "Huyết Anh Ngải" Chap 2

 Huyết Anh Ngải

Tác giả: Tuấn

Chương 2: Huyết Anh Ngải

Xem Lại Chap 1 : Tại Đây

Tuyết Dung nhìn nhành cây khô trên tay lão, cố ý hỏi:

“Mang cái này về đốt vía sao?”

Gã đàn ông vẫn tỏ ra nghiêm túc:

“Nếu tôi nói nó là thứ cầu được ước thấy cô có tin không?”
Tuyết Dung không nhịn được nữa bật cười thành tiếng:
“Ông nghĩ tôi là trẻ con à?”

Tuyết Dung cầm lấy nhành cây khô, định lấy tay bóc lớp vải đang bọc trên ba cái nụ kia ra thì gã đàn ông ngăn lại:

“Cô đã không tin thì tốt nhất đừng mở lớp vải bọc ra.”
Tính Tuyết Dung rất hay tò mò về những thứ kỳ lạ, cô thật sự muốn biết bên trong lớp vải bọc kia ba nụ hoa đó hình hài như thế nào. Suy đi nghĩ lại một chút, cô quyết định hỏi giá:

“Được rồi, thế ông bán nhành củi khô này bao nhiêu?”


Gã đàn ông nheo mắt lại lắc đầu:

“Không bán, cho cô.”

Tuyết Dung ngẩn ra, còn chưa kịp nói gì thì gã đàn ông bỗng nhỏ giọng, thanh âm vang ra có phần cổ quái và thần bí:

“Đây là Huyết Anh Ngải, là loại ngải vô cùng hiếm. Trời đất sinh ra nó chỉ có thể sống bằng máu, máu người hay động vật đều được. Nhưng nó sẽ phát huy công dụng lớn nhất nếu được tắm bằng máu trẻ sơ sinh.”

Tuyết Dung bỗng dựng tóc gáy, chẳng biết gã đàn ông trước mặt đang cố tình doạ sợ rồi lừa đảo cô hay không nhưng theo lời gã nói quá trình chăm sóc cho nhành cây khô này thật là quá mức tàn ác và âm tà.

Cô vẫn giữ bình tĩnh hỏi tiếp:

“Công dụng của nó là gì?”

Gã đàn ông trả lời:

“Tôi nói rồi, cầu được ước thấy. Ước muốn càng lớn thì Huyết Anh Ngải càng cần nhiều máu. Và nó sẽ giúp cô hoàn thành tâm nguyện dễ dàng nhất nếu như được tắm bằng máu người, đặc biệt là máu trẻ sơ sinh.”

Tuyết Dung biến sắc, cô không thể tin nổi trên đời này lại có loại thực vật quái dị đến như thế. Không thể nào, cô đang bị một gã điên lừa ư?

Phải rồi! Gã đàn ông này chỉ đang dọa dẫm cô thôi chứ làm gì có một nhành cây khô nào nuôi bằng máu người mà có thể cầu được ước thấy như trong truyện cổ tích thế chứ.
Lúc này đầu óc cô bỗng dưng quay cuồng, lý trí cứ ép buộc cô rằng những lời mà gã đàn ông kia nói hoàn toàn là sự thật. Lại thêm cảm giác tò mò về cái nụ hoa bên trong lớp vải trắng
khiến cô quyết định nhận lấy nhành cây. Hỏi thêm một chút về cách chăm sóc, sau đó Tuyết Dung không nói thêm tiếng nào nữa liền rời đi bỏ lại phía xa ánh mắt toát lên vẻ hiểm độc và nụ cười quỷ quyệt của gã đàn ông kỳ lạ.

“Gì đây, mày kiếm đâu ra cành đào bé tí thế này, sao nhìn như cành củi khô thế?”- Thuỳ Anh trông thấy Tuyết Dung cầm theo nhành ngải liền hỏi.

Tuyết Dung nghĩ nếu mà kể lại chuyện ban nãy ngồi nói chuyện với một gã điên về nhánh cây “cầu được ước thấy” này chắc Thuỳ Anh sẽ cười rồi trêu chọc cô một trận, không chừng còn đem chuyện này kể với bạn bè, đến lúc đó chỉ có đường mà chui xuống đất cho bớt xấu hổ. Tuyết Dung lựa lời đáp:

“À, không phải đào, nhánh cây hoa rừng tao đem về ghép cành xem ra hoa có đẹp không ấy mà.”

Thuỳ Anh nghe vậy cũng không hỏi nữa, cả hai tiếp tục dạo quanh chợ thu thập thêm vài thông tin sau đó quay lại bến xe bắt xe khách để về thành phố.

Ngồi trên xe, Tuyết Dung bỏ nhành ngải vào trong balo rồi ôm trước ngực, độ dài của nhành cây cao hơn so với balo nên ba nụ hoa bọc vải trắng kia bị thò ra ngoài. Suốt một ngày dài mệt mỏi, Tuyết Dung nhanh chóng nằm thiếp đi, Thuỳ Anh ngồi ghế bên cạnh trái lại rất thích thú, cô đang xem lại những tấm ảnh mà mình đã chụp hôm nay.

Chuyến xe đi đến đoạn dằn xóc thì nhành ngải của Tuyết Dung cứ đâm chọc vào người Thuỳ Anh bên cạnh khiến Thuỳ Anh hơi khó chịu. Cô quay sang thì phát hiện Tuyết Dung đã ngủ, chợt Thuỳ Anh thấy ba cái nụ trên nhành cây được bọc bằng vải trắng. Thuỳ Anh liền đưa tay gỡ lớp vải trắng nhỏ trên đầu một nụ hoa ra xem thử.

Lớp vải trắng bé bằng đầu ngón tay út bọc lấy một đầu nụ của nhành ngải bị Thuỳ Anh nhẹ nhàng gỡ ra, cô phát hiện bên trong thế mà không phải là nụ hoa. Nó giống như một quả cầu gai nho nho có màu đen sì, nhìn qua chẳng giống của loại cây nào cả. Thuỳ Anh đưa ngón tay trỏ lên sờ quả cầu gai, đúng lúc chiếc xe khách dằn xóc khiến gai đâm vào ngón tay cô chảy cả máu, Thuỳ Anh không nhịn được kêu lên một tiếng. Tuyết Dung đang ngủ chợt giật mình tỉnh dậy, thấy Thuỳ Anh đang bóp ngón tay chảy máu thì hỏi:

“Mày làm sao đấy?”

Thuỳ Anh nhăn nhó:

“Tại cành củi khô của mày đấy, xe đã dằn thì chớ, nó cứ chọc vào người tao khó chịu quá. Mà mày mang cái cây của nợ gì về thế này, toàn gai là gai.”

Tuyết Dung nhìn vào cái nụ Thuỳ Anh mới bóc ra, cô giờ mới để ý thì ra nhành cây này không có nụ, chắc hai cái đang bọc vải trắng kia cũng như cái này, là một đầu cầu gai. Tuyết Dung đang suy nghĩ về hình dáng của nó thì bỗng “phựt “ một tiếng. Thuỳ Anh hung hăng bẻ gãy đầu của quả cầu gai kia đi, quả cầu gai lăn lông lốc xuống chân ghế. Chưa đợi Tuyết Dung lên tiếng, Thuỳ anh liền vui vẻ cười nói:

“Kệ mày nhá, tao không biết, làm tao chảy máu nữa là tao bẻ cả cành đấy.”

Xem Tiếp Chap 3 : Tại Đây

0/ĐĂNG BÌNH LUẬN/Comments

Mới hơn Cũ hơn