Truyện ma "Mảnh Đất Cuối Làng" chap 6

Mảnh đất cuối làng

Xem Lại Chap 5 : Tại Đây

Tác Giả Trung Kiên

Chap 6 :

 Đêm hôm đó trời đổ mưa to, tiết trời cuối năm gần tết đến nơi rồi mà mưa rào thì đúng là hơi lạ. Cả ngày hôm đó bà Thơm túc trực ở bên cạnh ông Tuấn, bà thử đút cháo loãng cho ông ăn vì sợ ông đói thì cháo cứ nhểu ra nơi khoé miệng, phải cố gắng lắm thì mới lọt được vào mấy thìa nhưng xem ra cũng chẳng ăn thua. 11 rưỡi đêm, lúc này người thân , họ hàng hiếu kì về việc ông Tuấn sống lại đã ra về hết. Màn đêm tĩnh lặng bao phủ lên ngôi làng nhỏ khiến cho mọi thứ tối đen như mực. 

Bà Thơm nằm ở bên cạnh ông , ông Tuấn vẫn cứ thở khò khè, nhè nhẹ như đang say ngủ chứ chưa hề tỉnh hay có một chút phản ứng nào cả. Bà Thoa nằm ở bên cạnh đợi mãi không thấy gì thì cũng mệt mỏi mà ngủ thiếp đi. Rạp đám, bát đĩa, những thứ đồ liên quan đến tang ma đã dọn dẹp nhưng vẫn được đặt ở ngoài sân đề phòng cho tình huống xấu. Được một lúc, chẳng biết khi đó là mấy giờ nữa. 

Ông Tuấn đang nằm im bỗng dưng hít một hơi rất sâu rồi thở ra đến phà một tiếng. Tiếng thở của ông Tuấn rất mạnh, nó to đến nỗi mà bà Thoa phải giật mình mà mở mắt ra nhìn. Ông Tuấn tiếp tục thở thêm 2 hơi dài, mỗi lần ông hít vào là kiểu như không khí nó chui qua đường sống mũi xuống khí quản bị bó hẹp, tạo lên những tiếng khực khực rất lớn như người ngáy ngủ.


“Híttttt..... khàaaaaaaaaaaaa”

Bà Thoa thấy làm lạ, bà tưởng rằng ông Tuấn sắp tỉnh nên ngồi dậy gọi ông.. thế nhưng ông Tuấn thở được ba hơi dài như thế thì lại im, ông không thở mạnh nữa mà quay trở lại trạng thái thở nhẹ, phập phồng phập phồng.....

Đêm đầu tiên trôi qua như vậy....Mấy ngày sau...chỉ còn vài hôm nữa thôi là đến tết nguyên đán, tình trạng của ông Tuấn không hề khá hơn mà dường như ông còn gầy đi thấy rõ. Có lẽ vì do ông không ăn được nhiều, mọi việc sinh hoạt lau rửa, ăn uống của ông đều phụ thuộc cả vào một tay của bà Thơm. Thế nhưng lạ ở chỗ là tuyệt nhiên ông không hề có đại tiểu tiện gì hết cả. Mỗi ngày ông chỉ nuốt được vào mấy thìa cháo loãng do bà Thơm bón còn đâu thì ông không ăn không uống được gì thêm. Suốt mấy ngày đó thì cả nhà thay nhau túc trực bên ông cả ngày cả đêm. 

Có lúc vào buổi sáng anh Tài mở cánh cửa sổ ra để ánh sáng chiếu vào cho gian buồng thông thoáng thì đột nhiên ông Tuấn như ngừng thở. Ông khẽ cau mày như thể khó chịu, anh Tài thấy mở cửa ra hình như gió lùa vào, cơ thể ông Tuấn còn yếu không chịu được nên vội đóng lại thì cơ mặt ông Tuấn lại giãn ra quay trở về với trạng thái cũ... cứ đến nửa đêm, trùng hợp ở chỗ là đêm nào cứ tầm 12 đến 1 giờ sáng là ông Tuấn lại tự dưng rít lên 3 hơi dài. 

Tiếng rít thở của ông nghe ghê lắm, lúc đầu khi nghe tiếng thở này thì người trong nhà còn cảm thấy trông mong. Thế nhưng mà sau mấy ngày lặp đi lặp lại mà ông không tỉnh thì ai nấy bắt đầu có cảm giác sợ.

“Híttt... phàaaaaaaaaaaa... híttt...... phàaaaaaaaaa!!!!”

Cái kiểu giữa đêm mà một người nằm bất động trong bóng tối tự nhiên rít lên, nó khồng khộc khồng khộc, khè khè như kiểu người hen khó thở vô cùng kì dị. Căn buồng nơi ông Tuấn nằm chợt trở nên lạnh lẽo, không biết có phải do bà Thơm tưởng tượng ra hay không??. nhưng đêm đêm nằm ở cạnh ông thì bà cảm thấy vô cùng lạnh đến nổi da gà. 

Bà Thơm ngủ cùng được thêm vài đêm thì không dám nằm cạnh ông Tuấn nữa. Bà bảo là bà thấy lạnh lắm rồi chuyển luôn ra ngoài gian chính để mà ngủ một mình.... gian buồng ông Tuấn nằm lúc nào cũng được đóng kín cửa, tối thui...trừ những lúc bà Thơm bón cho ông ăn thì anh Nghĩa anh Tài cũng tự dưng cảm thấy ái ngại mà ít khi đi vào trong đó

Hôm ấy là chiều 29 tháng chạp. Anh Tài và anh Nghĩa đi ra nghĩa địa của làng thắp hương mời tổ tiên, các cụ về nhà ăn tết. Đến nửa đêm anh Nghĩa đang ngủ say, hôm nay thì anh Tài đi ra trông lò còn anh Nghĩa ngủ lại tại nhà. Như thường lệ tiếng rít thở của ông Tuấn làm anh Nghĩa đang nằm ở gian chính giật mình tỉnh dậy. Bà Thơm đang ngủ ở phía giường đối diện còn chị Hợi thì nằm ở bên cạnh anh. 

Anh Nghĩa nhổm người nhìn lên, khi mà tiếng thở dài thứ 3 của ông Tuấn vẫn còn chưa dứt thì anh Nghĩa giật bắn mình khi thấy bên ngoài cửa chính. Loáng thoáng có cái gì đó như vài ba bóng người đang đi lại ở chỗ hiên nhà. Anh Nghĩa vùng phắt dậy, anh chạy ra hé mắt nhìn nhưng chẳng hề thấy bóng dáng ai. Bỗng bà Thơm kêu toáng

“Ối.. ối... bố mẹ.. bố mẹ ơi.. ối..!!!”

Bà Thơm cũng vùng dậy. Khuôn mặt bà tái nhợt như hoảng sợ lắm. Mấy cái bóng điện mau chóng được bật lên sáng trưng, bà Thơm hoảng hốt thở hồng hộc lên một hồi rồi bảo

“Tao vừa mơ thấy ông bà mày về.. ông bà về đến cửa thì quay đầu bỏ đi.. tao hốt quá. Tao gọi thế nào các cụ cũng không quay lại...”

Nghĩ là bà Thơm nằm mơ, anh Nghĩa trấn an bà một hồi cho bà bình tĩnh rồi lại tắt điện đi ngủ.. thế nhưng mấy cái thứ loáng thoáng ngoài hiên anh vừa trông thấy là cái thứ gì?? Ở bên buồng trong, ông Tuấn vẫn đang nằm im lìm không chút động đậy... ông ngủ mà như đã chết....

.....
Tình trạng kì dị này của ông Tuấn kéo dài đến qua tết. Tết năm đó là một cái tết rất lạ của gia đình anh Nghĩa. Mùng 3 tết bà Thơm cùng 2 cô con dâu có đi chùa làng thắp hương cầu an thì lúc đặt khay hoa quả lên ban thờ phật bỗng dưng mấy quả lê táo bị rơi xuống lăn lông lốc. 

Họ hàng tới chơi, vào thăm ông Tuấn thì nhìn thấy ông như vậy cũng cảm thấy rờn rợn mà chỉ ngồi được lúc nhác rồi mau chóng ra về. Có người trong nội tộc ái ngại bảo là có khi là ông Tuấn không tỉnh lại được đâu, thế nhưng mà rõ rành rành là ông còn thở, còn sống như vậy thì chết ở đâu mà chết?? 

Ông Tuấn càng lúc càng gầy rộc đi, đôi mắt của ông trũng xuống, hai má hóp lại và cái mồm của ông thì càng ngày càng há ra mỗi lúc một rộng. Tiếng thở của ông cũng càng lúc càng nghe rõ hơn, to hơn... dị một chỗ trái lại thì cái bụng của ông tròn lên bất thường, to tướng. Cái bụng của ông Tuấn căng lên như người ăn no, nó khác hẳn với tay chân và khuôn mặt ông mỗi lúc một thêm gầy sọp...

Chiều tối ngày mùng 8 tết... cả nhà anh Nghĩa lúc này đang ngồi ăn cơm.. thằng con trai anh Tài ăn xong nghịch ngợm chơi bắn bi ở trong nhà loáng quáng thế nào bắn tót viên bi vào trong buồng của ông Nội. Thằng bé chạy tót vào trong tìm kiếm viên bi, cả nhà đang ăn cơm xem ti vi thì bỗng nó kêu toáng

“Ông nội... ông nội dậy rồi..!!!”

“Choang!!!”

Bát cơm trên tay bà Thơm rơi xuống đất vỡ tan.. thằng cu nói xong câu này thì chạy vụt ra ngoài mặt xanh như tàu lá chuối.. cả nhà chạy ùa vào trong... thế nhưng chẳng hề thấy gì mà ông Tuấn vẫn còn đang nằm ở trên giường thở lên rin rít

“Khộc ... khộc... khộc...!!!”

Anh Tài trợn mắt, anh quát lên

“Thằng bốp đâu... thằng bốp.... mày nói linh tinh cái gì đấy hả?? Ông dậy đâu mà dậy...”

Thằng cu con anh Tài tên ở nhà là Bốp.. nó nghe bố nói vậy thì ngó đầu vào nửa mừng nửa vui chỉ tay...

“Có mà.. rõ ràng.. con vừa thấy ông nội ngồi dậy nhìn con cơ mà?? Ông còn cười với con nữa!! Trông ông Nội lạ lắm... ông Nội... ông nội...hi hi..”

“Cái gì??” Anh Nghĩa nhíu mày...

Chị Hợi với chị Thu nghe thấy Thằng Bốp nói thì da gà da chó nổi dựng cả lên. Anh Tài bước tới kiểm tra. Anh lay gọi mấy lần không thấy có gì lạ thì quay lại cáu tiết nói

“Nói vớ vẩn cái gì .. hả?? Có muốn tao đánh đít không?? Cái gì mà có ông nội ngồi dậy..”

Thằng Bốp bị bố quát sợ khóc thút thít.. nó cứ chỉ tay về phía ông Tuấn mà nói

“Rõ ràng.. rõ ràng ông nhìn con cười mà..... huhuhu...”

Bà Thoa nghe nó tả thì sợ nhưng gạt đi xua tay... bà bảo chắc là nó trẻ con nghịch ngợm tưởng tượng ra như vậy mà thôi rồi mọi người lại kéo nhau ra ngoài ăn cơm tiếp. Thằng Bốp bị anh Tài phát cho mấy nhát. Nó khóc váng làng nước lên rồi chui tọt về buồng của mình không dám lò mặt...

Vài hôm sau... kể từ buổi tối hôm đó thì thằng Bốp thi thoảng lại chạy sang bên phòng ông Nội. Nó là thằng cháu đích tôn, lúc trước được ông Tuấn quý nhất cho nên nó cũng quý và thương ông lắm. Chắc là nó mong ông Nội tỉnh dậy để chơi với nói... Anh Nghĩa tiếp quản cái lò gạch hẳn. Anh thường ngủ lại ngoài bãi sông thì liên tiếp gặp phải những hiện tượng và giấc mơ kì lạ. 

Có lẽ lá bùa ông Tuấn xin về lần trước đã hết tác dụng. Có đêm anh Nghĩa đi tiểu , trông thấy bóng một thằng trẻ con cứ chạy nhảy loi choi ở gần cây hương nhà anh rồi chợt biến mất. Hình như đó chính là cái thằng lần trước đã ngồi trên cây hương doạ cho anh sợ đến ngất xỉu. Có đêm thì anh lại nghe thấy những tiếng um ủm, những tiếng cười đùa re ré như tiếng người nhảy xuống sông vày nước từ bãi bồi vọng lại. Anh soi đèn đi ra kiểm tra thì bất chợt bị đất đá ném lộp bộp vào người từ trong bụi tre gần đó. 

Anh Nghĩa hoảng lắm, anh không dám đi tiếp nữa mà quay đầu chạy về. Những điều tai quái ấy cứ liên tiếp xảy ra với gia đình anh làm cho ai nấy cũng đều hoang mang cực độ. Sáng hôm nay anh được một người bạn trong làng tặng cho một con khướu để mang về nuôi cho vui cửa vui nhà. Anh Nghĩa thích con khướu này lắm, nó nói được tiếng ngừoi và dường như còn rất tinh khôn. 

Con Khướu được anh Nghĩa thả ở trong một cái lồng sơn đỏ và treo ở bên ngoài hiên. Đến đêm anh mang nó vào trong nhà để tránh mưa tránh gió thì tự nhiên con Khướu đập cánh hoảng loạn đâm đầu vào mấy cái song lồng phành phạch phành phạch rụng hết cả lông cả ống. Con khướu như hoảng hốt ... nó nhảy loạn một hồi rồi bỗng dưng nó kêu rít lên chọ choẹ rợn người làm cả nhà ai cũng phát hoảng

“Húuuuu... húuuuuu...hoạaaa.... bờ mương.... bờ mương..... hoạaaaa hoạaaaaaaaaaa...!!!!”

Con khướu kêu lên không ngừng. Anh Nghĩa kinh hãi. Bà Thoa sợ đến nỗi mặt mũi tái mét rụng rời chân tay. Anh Nghĩa gào ầm lên , anh xách cái lồng ra sân túm lấy nó mà đập xuống đất đến bẹp một cái chết ngoéo. Chị Hợi với chị Thu đứng nem nép chỗ cánh cửa nhìn anh Nghĩa run rẩy không dám hé răng nửa lời. 

Chẳng ai hiểu vì sao bỗng dưng từ cái hôm tìm thấy ông Tuấn ở ngoài bờ sông đó xong thì trong nhà xảy ra lắm chuyện kì dị đến thế... con Khướu thì réo tiếng người ghê rơn... ông Tuấn thì như cái xác không hồn vẫn chưa có tỉnh, anh Nghĩa thì lại liên tục gặp ma... và hôm đó đã là ngày 20 tháng giêng... âm lịch...đã trải qua 28 ngày trôi qua ông Tuấn vẫn như người say ngủ...!!!

Xem Tiếp Chap 7 : Tại Đây

0/ĐĂNG BÌNH LUẬN/Comments

Mới hơn Cũ hơn